Nhập Định Là gì

Nhập định là khi ta tạm ngừng hô hấp và tĩnh minh trong tinh thần. Đây không phải là cái chết, đây gọi là nhập định hay nhập sơ thiền.

Lúc nhập định, không có ý nghĩ nào nổi lên trong tâm, không làm dơ bẩn tinh thần. Nếu có thể tự do di chuyển, không sinh ra ý nghĩ, không bị ám ảnh bởi thế gian, đó gọi là tình trạng dụng công. Không nhất thiết phải ngồi để gọi là dụng công thiền. Người học Phật khi đã nhập định có thể duy trì trong trạng thái định suốt bao lâu tùy ý. Ví dụ, một tuần, vài tháng, 10 năm… hoặc thậm chí một vài ngàn năm như Tôn giả Ma Ha Ca Diếp hiện đang ở núi Kê Túc, Trung Quốc.

  • Các giai đoạn trong hành trình tu học Phật pháp.
  • Ý nghĩa của định lực.
  • Ngũ Ấm Ma là gì.
  • Ma Ba Tuần là gì.
  • Quỷ hấp tinh là quỷ gì.
  • Hành Dịch bệnh quỷ, vương Lệ quỷ.
  • Cách phòng tránh Tẩu hỏa nhập ma trong thiền.
Nhập Định là gì
Nhập Định là gì
*

Tuy nhiên, cần hiểu rằng nhập định chỉ là một trạng thái tinh thần, không có nghĩa là đã giác ngộ hay thoát khỏi vòng luân hồi. “Như bậc tu thiền khi nhập định cảm nhận được trạng thái rỗng không trong suốt, tự do và thanh thản, sau đó sinh ra sự phấn khích; hoặc khi nhận thức được một sự thức cao siêu, rồi vui mừng giữ lấy, cả hai đều thuộc về “có tướng”. Và khi đã “có tướng” có nghĩa là đã có hi vọng…”

Khi vẫn còn ngồi thiền, còn của cải tâm tư, còn nếp sống tham lam, còn nhập định và ra khỏi định, tất cả đều nằm trong vòng phương tiện. Và thực tế, cảnh nội tâm nhập định vẫn phải trải qua nhiều giai đoạn. Chỉ khi đạt đến trạng thái vô tự, mới không còn phải sử dụng phương tiện nữa, mới có thể nói rằng mọi thứ đều không. Nếu chưa đạt được điều này, thì ngay cả một chút nhỏ như mảy bụi cũng là có. Vì gần lửa vẫn cảm nhận được nóng, ở giữa sương tuyết vẫn thấy lạnh, một mũi gai nhỏ đâm vào thịt vẫn cảm thấy đau, không có gì là không…”

Sơ thiền này hoàn toàn khác với việc ngủ, không được lầm tưởng rằng ngủ là nhập định. Khi ngủ, ta vẫn còn hô hấp và nhiều người còn ngáy tiếng lớn. Vì vậy, người khác có thể nhìn thấy ngay ta đã ngừng hô hấp hay chưa. Có người nói: “Tôi cảm thấy mình không còn hô hấp nữa.” Đó là giả, là dối trá. Nếu ta nhận ra mình vẫn còn hô hấp, tức là ta vẫn chưa nhập sơ thiền. Vì vậy, không thể mang dấu hiệu giả ra bày bán được.

Nhập Ðịnh Là Gì? Nhập Định Không Phải Là Ngủ

Có ai đó hỏi tôi: “Nhập định và ngủ khác nhau ở điểm nào?” Tôi sẽ giải thích sơ qua rằng khi nhập định, người tu hành ngồi thẳng, thở ngừng, nhịp tim có thể không đập, vẻ ngoài trông như người chết, nhưng tri thức vẫn còn hoạt động. Khi nhập định, ta ngồi yên, không di chuyển, có thể trong một ngày, mười ngày, hoặc thậm chí một tháng. Trong khi đó, khi ngủ, ta nằm thiếu tứ phía, đầu cong vẹo, thở ra vào ồn ào, có thể ngáy như sấm. Đó là sự khác biệt giữa hai trạng thái.

Việc tu tập thiền cũng giống như việc học hành, từ tiểu học, trung học, đại học, rồi đến giai đoạn nghiên cứu sau cùng trở thành tiến sĩ. Tu hành thiền cũng chia thành bốn giai đoạn, gọi là tứ thiền. Tôi sẽ giải thích sơ lược như sau:

Sơ thiền, còn được gọi là “Ly sanh hỷ lạc địa”. Đây là trạng thái loại bỏ hoàn toàn những ràng buộc của thế gian, để đạt được một trạng thái hạnh phúc. Hạnh phúc này không giống như hạnh phúc của thế tục, vì đó là thành quả bởi chính tự mình. Khi nhập sơ thiền, thở ngừng lại. Điều đó có nghĩa là không còn hô hấp bên ngoài, nhưng hô hấp vẫn hoạt động bên trong, giống như hiện tượng sự sống bí mật của các loài động vật trong mùa đông. Lúc đó, tâm trí trong suốt như nước, sáng như gương, phản chiếu vào bản chất của chính mình, nhưng vẫn ý thức mình đang ngồi thiền.

Có Thể Bạn Quan Tâm :   SỰ KHáC BIỆT GIỮA VISCOELASTIC Và VISCOPLASTIC | SO SáNH SỰ KHáC BIỆT GIỮA CáC THUẬT NGỮ TƯƠNG TỰ – KHOA HỌC – 2023
*

Nhị thiền, gọi là “Ðịnh sanh hỷ lạc địa”. Trong cảnh này, người tu hành trải qua một trạng thái hạnh phúc không thể tả, đó chính là “thiền duyệt vi thực, pháp hỷ sung mãn”, bởi trong cảnh này, hành giả cảm nhận được hạnh phúc và quên cả cơn đói, có thể kiêng cữ ăn uống trong nhiều ngày mà không có vấn đề gì. Tuy nhiên, hãy cẩn trọng trước khi đạt được thành tựu này. Những ý nghĩ tiêu cực có thể dễ dàng tiếp cận và dẫn đến cảnh giới ma. Trong cảnh này, không chỉ hô hấp ngừng lại mà mạch cũng ngừng đập. Khi ra khỏi cảnh định, cơ thể trở lại hoạt động bình thường.

Tam thiền gọi là “Ly hỷ diệu lạc địa”. Trạng thái này là khi hành giả rời bỏ niềm vui trong việc nhập định thị lành, đạt được một trạng thái hạnh phúc kỳ diệu không thể diễn tả, đồng thời thấy hạnh phúc trong mọi thứ, mọi thứ đều là Phật pháp, mọi thứ đều là hạnh phúc. Trong cảnh này, hô hấp và mạch đều ngừng lại, ý niệm cũng tạm dừng. Lúc đó, không suy nghĩ tốt, không suy nghĩ xấu, không suy nghĩ đúng, không suy nghĩ sai, không sinh ra ý niệm bất kỳ. Tuy nhiên, hành giả không nên tự mãn, vì đây chỉ là một giai đoạn trên con đường tu học. Đạt đến cảnh giới thoát khỏi sự sanh tử vẫn còn rất xa, còn cách cả tám vạn bốn ngàn dặm.

*

Tứ thiền gọi là “Xả niệm thanh tịnh địa”. Trạng thái này, kể cả niệm hạnh phúc cũng không còn, tất cả đều được xả bỏ và hành giả đạt tới một trạng thái thanh tịnh, không cần phải tạo tác. Đây cũng gọi là cảnh giới “vô vi vô sở bất vi.” Giai đoạn tứ thiền chỉ là một giai đoạn trên con đường tu hành tham thiền, đừng nhầm lẫn là đã chứng quả, tránh rơi vào lầm lạc của Tỳ kheo Vô Văn và ngục địa ngục.

Tuy nắm giữ tứ thiền, ta vẫn còn trong phạm vi phàm phu. Cần tiến thêm một bước nữa tới cảnh giới “ngũ bất hoàn thiên” mới gọi là chứng quả thánh. Tại đây, vẫn chưa giải quyết xong vấn đề sinh tử vì vẫn còn nằm trong vòng Tam giới. Điều này cần phải hiểu rõ, không thể mơ màng được.

Cách Ngồi Thiền Nhập Định

Để đạt được cảnh giới nhập định, người tu thiền cần tuân thủ nguyên tắc tối cao, suốt ngày đêm làm việc chăm chỉ mà không nghỉ ngơi mới mong đạt được thành quả.

Hòa thượng Tuyên Hóa dạy rằng: “Người tu đạo cần có lòng nhẫn nại. Bất kể khó khăn và gian khổ có thế nào, ta cũng phải kiên nhẫn chịu đựng. Chỉ có lòng nhẫn nại, ta mới có thể bước tới bên kia bờ. Vì vậy, khi thiền định không nên sợ khổ. Cảm nhận khổ đến cùng mức, sẽ cảm nhận được sự ngọt ngào. Nếu chúng ta chưa đạt tới đáy khổ, chúng ta sẽ không bao giờ lên đến đỉnh cao. Một ngôi nhà cao hàng ngàn thước đều được xây dựng từ mặt đất, không phải từ không gian trống rỗng. Vì thế, cần tu thiền tại nơi cố định, loại bỏ tưởng tượng. Nếu chúng ta có thể kiểm soát tưởng tượng, đó là lúc:

Tâm thanh, suối nguồn hiện nguyệt,

Tư tưởng, không gian trong suốt.

Tức là:

Lòng trong suốt, phản chiếu ánh trăng trong nước.

Tư duy yên lặng, không gian xanh mát không một mảy vô.

Lòng thản tự do, trăm oan ức tan biến. Tâm thể yên lặng, mọi việc đều yên bình.:

Có Thể Bạn Quan Tâm :   KHÁM PHÁ
*

Tâm không niệm, tươi sáng.

Tư duy tạm dừng, trong trạng thái không suy nghĩ.

Nghĩa là:

Trạng thái tâm trong suốt, phản ánh ánh sáng mặt trăng.

Tâm ý an nhàn, không phải quan tâm đến bất kỳ suy nghĩ nào.

Khi tâm thư thái, mọi khó khăn biến mất. Ý nghĩ yên bình, mọi sự trở nên hòa thuận. Như:

*

Tâm chỉ tưởng niệm chân phúc đích châu báu.

Tư tưởng dục thỏa mãn chân phước đích tiền đền.

Nghĩa là:

Tâm ngừng suy nghĩ, giàu có thật sự.

Tâm dục vụ cạn, phước lợi thật là trường cống.

Thiền thầy tự nghĩ: “Rõ ràng ta đã dặn dẫn cháu đi đây để đầu thai, tại sao nay lại không thấy?” Ngài thì nhập định quan sát. Rồi không, ông ta không chịu tìm hiểu cẩn thận nên đã đầu thai sai vào điện của Uất Trì Cung! Ngài kiên quyết báo vua biết ngay tình hình đầu đuôi vụ việc này. Ðường Thái Tông nói:

“Hóa ra trường hợp là như vậy. Pháp sư đưa người này đi thôi.”

*

Ngài tới thăm Uất Trì Cung, kể rõ tình hình. Khi lần đầu tiên thấy người cháu của công thần này, Ngài vui mừng không tả được, vì thiếu niên trông rất thông minh, tỏ dạng một tài năng, tương lai chắc chắn trở thành một vị pháp sư lớn. Ngài ngay lập tức nói: “Ngươi hãy cùng ta nhập gia!”. Nhưng thiếu niên nghe vậy lại không vui, đáp:

“Thầy nói gì vậy? Bảo tôi nhập gia à? Đâu có chuyện đó!”

Vậy là, thiếu niên quay lưng rời đi.

Pháp sư Huyền Trang buồn não đành tìm trở lại vua Ðường, xin vua giải quyết tình huống này. Ðường Thái Tông thống nhất, nhờ đến ánh sáng lớn của Pháp sư, ông truyền lệnh cho cháu của Uất Trì Cung nhập gia. Vị thần tể lấy trọng chỉ thủ gọi cháu ra thì cháu đã từ chối một cách quyết liệt. Y nói:

“Có lý do gì như vậy! Vì sao vua lại bắt tôi phải nhập gia? Để tôi gặp vua vài lời nói rõ chuyện này!”

Ngày hôm sau, Uất Trì Cung đưa cháu ra gặp vua. Thiếu niên lên tiếp:

“Bệ hạ bảo thân nhập gia, rất tốt! Nhưng tôi có ba điều kiện.”

Ðường Thái Tông nói:

“Ngươi muốn bao nhiêu điều kiện cũng được.”

“Tôi thích uống rượu và không thể sống thiếu rượu. Vậy mỗi lần ở bất kỳ nơi nào, phải có một xe chở đầy rượu đi theo tôi.”

*

Nhà vua sẽt nghĩ: “Pháp sư gửi cho y những điều kiện yêu cầu nào cũng đều thuận lợi cho y.” Vua đáp:

“Ðược! Tôi đồng ý hoàn toàn. Ðiều kiện thứ hai là gì?”

“Tôi biết rằng người tu hành không được ăn thịt, nhưng tôi lại thích món này. Vậy bất kể ở bất kỳ nơi nào, tôi đều phải có một xe chở thịt tươi đi theo tôi.”

“Tôi đồng ý. Còn điều kiện thứ ba?”

Cháu của Uất Trì Cung không nghĩ rằng nhà vua sẽ chấp nhận hai điều kiện yêu cầu của y, y tiếp tục:

“Người tu hành thì không thể kết hôn, nhưng tôi không sống thiếu phụ nữ. Vậy bất kể ở bất kỳ nơi nào, tôi phải có một xe chở phụ nữ đi theo tôi.”

*

Vua Ðường nghĩ trong lòng: “Ái chà! Điều kiện này làm sao mà đáp ứng được? Nhưng Pháp sư đã dặn rồi, dầu có điều kiện nào cũng đều đồng ý cho y.” Nghĩ vậy, vua nói:

Ðược! Ta đồng ý đầy đủ yêu cầu của ngài. Bây giờ ngươi đã có thể nhập gia rồi!

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Công suất là gì? Công thức tính công suất, đơn vị của công suất ?

Thiếu niên thấy không còn cách nào khác để từ chối, buộc lòng chấp nhận để nhập gia. Do đó, vào ngày đã hẹn, khi y đến chùa Ðại Hưng Thiên để làm lễ, theo sau y có một xe chở rượu, một xe chở thịt tươi và một xe chở phụ nữ. Tuy nhiên, chùa đã sẵn sàng, nên khi nghe tin đoàn người đến, tiếng hò chưa và tiếng chuông trong chùa đồng loạt vang lên. Ngay khi nghe thấy tiếng chuông, thiếu niên tỉnh dậy: “Ôi! Chẳng lẽ tôi đã là một vị lão tăng từ năm xưa, tới nơi này để giúp Pháp sư Huyền Trang hoằng pháp Phật.” Ngay lập tức, y tiếp nhận và không cần bất cứ thứ gì khác.

Thiếu niên đó, sau này là Ðại sư Khuy Cơ, và được người đương thời đặt danh hiệu là Tam Xa Tổ Sư.

Chuyện Nhập Định Của Các Thiền Sư: 2. Tôn giả Ma ha Ca Diếp& Hòa Thượng Hư Vân

Tiểu sử Hòa Thượng Hư Vân cho biết: “…Nguyện đầu tiên khi trở về nước là đi tham bái núi Kê Túc, nơi tôn giả Ma Ha Ca Diếp đang nhập định đợi Phật Di Lặc ra đời.

Người ta kể rằng khi tôn giả Ca Diếp đi vào núi, có bảy vị vua đi cùng để bảo vệ đến nỗi không muốn quay trở lại, ở lại núi tu hành và trở thành các thần hộ pháp, tức chùa Đại Vương. Tôi đã đi thẳng lên chính điện của núi; trong ngôi điện có tượng tôn giả Ca Diếp. Có chuyện thông qua rằng khi tôn giả A Nan đến lễ bái thì cửa đá tự nhiên mở ra. Cảnh quan trang trọng và huyền diệu. Một khối đá biến thành cửa đá gọi là cửa Hoa Thủ. Tôn giả Ma Ha Ca Diếp đang nhập định bên trong. Cửa đá lớn như cửa thành, cao hơn vài trăm thước, rộng hơn trăm thước. Hai cánh cửa đều đóng nhưng có đường rãnh giữa hai cánh cửa hiển nhiên.

Ngày đó, có rất nhiều du khách và người địa phương dẫn đường tới nơi. Khi tôi dâng hương và lễ bái, tự nhiên tôi nghe thấy âm thanh của ba tiếng chuông; người địa phương vui mừng và lễ bái theo, nói rằng: “Mỗi khi có người không bình thường đến, chúng ta đều nghe thấy tiếng chuông và mõ vang lên. Chúng tôi đã từng nghe tiếng chuông mõ nhưng chưa bao giờ nghe tiếng chuông lớn như vậy. Nay Sư Phụ đến đây lễ bái lại nghe tiếng chuông lớn như vậy, chắc đạo hạnh của Ngài rất cao.”

Hòa Thượng Hư Vân đã đạt Tam vô lậu học, điều này rất nổi tiếng, vì Ngài là một bậc long tượng trong Phật pháp. Ngài đã nhập định nhiều lần và ghi lại như sau:

“Năm Quang Tự thứ 28 (1902/03). Gần cuối năm, khi núi bủa ốp bởi tuyết, trong hang đầy hơi lạnh đến xương tủy. Tôi cô đơn tu trì trong tĩnh thụ, tâm và tịnh. Một ngày nọ, sau khi đặt khoai vào nồi, tôi đã ngồi chờ cho khoai chín, tự nhiên nhập định. Một tuần sau, tôi mất định thời gian. Trên núi, gần hòa thượng có các trò như Phục Thành v.v… nhìn ra và thấy rất lạ vì sao tôi không đến từ lâu nên đã đến chúc mừng năm mới và tặng quà cáp. Họ thấy ngoài hòa thượng có dấu chân hổ nhưng không có dấu chân người. Họ đi vào nhìn kỹ và thấy tôi đang nhập định, liền đánh khánh khiến tôi tỉnh suốt một thời gian.

*

Những người đến thăm tôi hỏi: “Thầy đã ăn cơm chưa?”

Tôi đáp: “Chưa! Khoai vẫn còn trong nồi, chắc đã chín rồi.”

Mở nắp nồi, chứa tiền dán bằng múi và nước đóng lại như đá. Phục Thành chúc mừng nói: “Thể hiện chính xác là thầy đã nhập định hơn một tháng rồi!”

*

Các trò hỏi: “Thầy đã ăn khoai đông hay chưa? – Rễ còn chưa chín, cành vẫn

Back to top button