Ngôi kể là gì? Các loại ngôi kể? Ví dụ về các loại ngôi kể 1 2 3?

Ngôi kể trong truyện là vị trí mà người kể chuyện sử dụng để kể câu chuyện. Việc chọn ngôi kể phụ thuộc vào ngữ cảnh và hoàn cảnh của chủ thể. Dưới đây là bài viết Ngôi kể trong truyện là gì? Có những loại ngôi kể nào? Ví dụ về các loại ngôi kể thứ nhất, thứ ba? sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về vấn đề này.

1. Ngôi kể trong truyện là gì?

Ngôi kể trong truyện được định nghĩa như vị trí giao tiếp mà người kể chuyện sử dụng để kể câu chuyện.

– Khi người kể sử dụng ngôi thứ ba, tức là ẩn mình, người kể có thể linh hoạt và tự do nói về nhân vật.

– Khi người kể sử dụng ngôi thứ nhất, tức là tự xưng là “tôi”, người kể có thể trực tiếp nói về những gì mình nghe, thấy và trải qua, cũng như thể hiện cảm xúc và suy nghĩ của mình.

– Để kể câu chuyện linh hoạt và hấp dẫn, người kể có thể chọn ngôi kể phù hợp với mình.

– Người kể trong truyện không nhất thiết phải là tác giả.

2. Có những loại ngôi kể nào?

Ngôi kể thứ nhất:

Khi người kể chuyện sử dụng ngôi thứ nhất, tức là tự xưng là “tôi”.

Ví dụ: Trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa”, anh thanh niên trong truyện tự xưng là “tôi”. “Tôi” không chỉ đề cập đến tác giả mà còn là nhân vật anh thanh niên trong truyện.

Người kể có thể trực tiếp nói về những gì mình nghe, thấy, nghĩ…

Ngôi kể thứ ba:

Người kể chỉ gọi tên các nhân vật trong truyện mà không tiết lộ bản thân mình.

Người kể có thể linh hoạt và tự do nói về những gì xảy ra với nhân vật.

3. Vai trò của các loại ngôi kể:

Khi kể câu chuyện, người kể có thể tự do lựa chọn ngôi kể thứ ba hoặc ngôi kể thứ nhất.

Ngôi kể thứ nhất: Có hai kỹ năng.

Nhân vật tự xưng là “tôi” là tác giả (thường thấy trong hồi ký, tự truyện).

Thỉnh thoảng, “tôi” không phải là tác giả, mà do tác giả tạo ra. “Tôi” chỉ là một nhân vật trong truyện, kể về những gì mình nghe, thấy…

Sau khi sử dụng ngôi thứ nhất, tác giả cũng có thể thay đổi người kể, nhân vật kể chuyện.

Có Thể Bạn Quan Tâm :  

Ưu điểm: thể hiện được cảm xúc sâu trong tấm lòng của nhân vật hay chính tác giả.

Nhược điểm: thiếu tính khách quan.

Ngôi kể thứ ba:

Người kể trong truyện ẩn mình và gọi tên các nhân vật trong truyện.

Ưu điểm: thể hiện tính khách quan.

Nhược điểm: thiếu tính chủ quan.

4. Tác dụng của ngôi kể:

4.1. Ngôi kể thứ nhất:

Ngôi kể thứ nhất có vai trò dẫn dắt, kể lại toàn bộ câu chuyện. Người kể tự xưng là “tôi” – người nói duy nhất đầu tiên, có khả năng kể toàn bộ câu chuyện và tham gia vào câu chuyện theo nhiều cách. Tác phẩm bắt đầu và kết thúc bằng lời kể của người kể chuyện, hai người kể chuyện ở cùng một tầng truyện, có sự trao đổi hai chiều, đối ngẫu. Nếu không có sự hướng dẫn và truyền đạt của người kể, nhân cách không thể hiện đầy đủ. Ngược lại, thông qua tương tác với nhân vật chính, tính cách của người kể cũng được thể hiện một cách tự nhiên, chân thực với tư cách là nhân vật phụ. Liên quan đến các nhân vật, người đọc dễ nhận thấy cả hai người kể chuyện đều là những trí thức thất bại trong tâm trạng cô đơn, buồn chán, hoang mang, bồn chồn, gần gũi với tâm thức, tư tưởng, tình cảm của tác giả.

Như vậy, ngôi kể thứ nhất vẫn mang đặc điểm chung của truyện kể theo ngôi thứ nhất, theo điểm nhìn đa tuyến từ ý thức của nhân vật. Ở đây, tình trạng tinh thần thường hiện ra từ câu chuyện: suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc… Người kể không chỉ kể chuyện (miêu tả những gì tôi “thấy”), mà còn kể cả tâm trạng (miêu tả những gì tôi “cảm thấy”, “nghĩ”). “Tôi” không bao giờ đứng yên, mà “suy nghĩ”, “cảm nhận”, đó là hai nhiệm vụ: nhận thức xã hội và nhận thức bản thân. Do đó, “tôi” luôn tồn tại và rất phức tạp. Kể chuyện và suy ngẫm, kể chuyện và tự nhận thức, kể chuyện và độc thoại là những biểu hiện riêng của văn kể chuyện.

Khi nhắc đến ngôi kể thứ nhất, ngoài ưu điểm, ta cũng nói đến hạn chế của nó: gây cảm giác đơn điệu, nhàm chán cho người đọc, vì truyện thường dừng lại ở góc nhìn của một nhân vật, tạo ra cái nhìn ít chiều hấp dẫn. Phong cách đa tầng nhấn mạnh vào thế giới nội tâm của nhân vật, nhân vật có tiếng nói khách quan khi nói về người khác, đánh thức suy nghĩ, tình cảm chủ quan của người kể. Các tác phẩm mang giọng điệu đa âm với những cặp đặc điểm đối nghịch: sắc lạnh – tình cảm, tỉnh táo – trữ tình. Vì vậy, chúng có khả năng tác động đến tâm tư, tình cảm của người đọc, đồng thời khơi gợi nhiều cảm xúc, suy nghĩ trong họ.

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Gato là gì? Những ý nghĩa của Gato

4.2. Ngôi kể thứ ba:

Người kể trong truyện ẩn mình và gọi tên các nhân vật.

Ví dụ, trong tác phẩm “Làng” của Kim Lân, người kể sử dụng ngôi thứ ba để giúp nhân vật ông Hai đánh giá sự việc một cách khách quan, tự nhiên. Tình yêu của ông Hai đối với thị trấn và lòng yêu nước của ông đều được đánh giá một cách khách quan, không chủ quan theo người kể.

5. Ví dụ về ngôi kể:

“Vua và đình thần chịu thằng bé là thông minh lỗi lạc. Nhưng vua vẫn còn muốn thử một lần nữa. Qua hôm sau, khi hai cha con đang ăn cơm ở công quán, bỗng có sứ nhà vua mang tới một con chim sẻ, với lệnh bắt họ phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Em bé nhờ cha lấy cho mình một cái kim may rồi đưa cho sứ giả.”

Trích dẫn từ “Em bé thông minh”.

“Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi phát triển nhanh chóng. Chẳng bao lâu sau, tôi đã trở thành một chàng trai trẻ cường tráng. Đôi càng tôi mảnh mai và đẹp. Những chiếc vuốt ở chân, ở cánh tay đều cứng cáp và sắc bén.”

Trích dẫn từ Tô Hoài – “Dế Mèn phiêu lưu ký”.

6. Đoạn văn hay về ngôi kể:

Làng – Kim Lân

Tối nào cũng vậy, con chàng già ông Hai thu thập que củi từ chiếc nón rách dưới bếp, bà Hai ngồi trước đèn dầu đếm tiền, bún tàu, tiền chuối, tiền khoai… rồi ông Hai đứng dậy đi đến bên bác Thu nói chuyện. Ở lúc đó, ông Hai lại cảm thấy buồn. Nửa đêm, ông nghe thấy tiếng súng nổ và tiếng cãi nhau của bà vợ đếm tiền, điều đó khiến ông đau đầu. Ông là công nhân bình thường, ở quê phải làm việc từ sáng đến tối, không có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Ông không trồng cấy, không cày cấy, không chăm sóc cây cỏ, chỉ làm những việc nhỏ như đan sọt, sửa chuồng gà, cào tấm. Từ khi sơ tán đến đây, hai cha con chỉ ăn cơm và nghe những cuộc trò chuyện, cảm thấy căng thẳng. Ông phải đi chơi để giải tỏa sự căng thẳng. Thường lệ, ông cụ thuộc làng tôi, khi thò đầu qua mái tranh nhìn bốn phía, sẽ hỏi ngay: “Hôm nay chú sao?” Không chờ câu trả lời, ông nói ngay:

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Ý nghĩa tên Minh

“Này Đácgiăngliơ, chú sẽ quay về Pháp nhanh thôi. Đi đi, về về thôi!”

Hoặc:

Báo Cứu Quốc hôm nay nghe tin mừng quá. Bác Hồ trả lời phóng viên nước ngoài khắp nơi. Cứng nhưng rất mềm. Người ta nói dân tộc chúng ta chỉ mong muốn độc lập và thống nhất, nếu không, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Đúng vậy, chuyến này không được độc lập thì chết đi, không sống làm gì. Mà có khi cả chuyện thống nhất, độc lập cũng không được, phải không bác? Rồi ông nói về những chuyện tịch thu, chuyện khủng bố phương Tây, chuyện phản bội dân tộc Việt Nam, chuyện thứ phế… những câu chuyện ông nghe được trong ngày, ở những tiệm cà phê. Cả chuyện chính trị, quân sự nữa. Bố trí nó này, bố trí nó kia. Chính trị nó này, chính trị nó khác. Rất trơn tru, rất thành thạo mà lại chẳng đâu vào đâu. Ông kéo dài một bên ria mép, tủm tỉm cười.

“Tôi chỉ là học lỏm thôi ạ… Dù sao tôi cũng là phụ lão cứu quốc mà… Và cuối cùng, khi những câu chuyện tin tức hàng ngày trở nên nhạt nhẽo, ông lại nhắm mắt vào chuyện làng của ông. Ông kể chuyện về làng một cách say mê và nhiệt huyết không thường xuyên. Ông sáng ngời, vui mừng. Ông tự hào về làng vì có phòng thông tin tuyên truyền rộng lớn, thậm chí là số một trong khu vực, và ngôi nhà phát thanh của làng bằng chiều cao của cây tre, mỗi khi loa phát thanh mọi người trong làng đều nghe thấy. Ông còn tự hào về làng vì nhà ngói xếp liền nhau, như đô thị vậy.

Đường vào làng được lát đá, không bị bẩn khi mưa gió. Cứ mồng mười tháng năm, rơm được phơi khô, gạo ngon, không có cát. Ông Hai tiếp tục kể như vậy. Thời Pháp thuộc, mỗi khi ông đi đâu đó xa, ông chỉ kể về thu nhập của quan cai làng. Ông tỏ ra rất tự hào vì đã đạt được sự quan tâm như vậy. Chết! Tôi chưa thấy nơi nào mà được tận hưởng như cái làng của ông. Có rất nhiều cây cỏ, hoa tươi như chốn thanh bình. Người ta nói cả lăng ông già cũng đẹp hơn lăng ông thiếu ở Hà Đông!

Khi ở tỉnh Nam, khi có khách đến chơi, mẹ và gia đình tôi nhất định phải đưa ra ngoài để xem lăng đó.

Back to top button