Sinh viên Khoa Toán - Một thời để nhớ !

Chủ nhật - 24/02/2019 08:27
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Khoa Toán - Trường Đại học Sư phạm (Đại học Thái Nguyên). Lãnh đạo Khoa Toán trân trọng đề nghị nhà giáo Phạm Xuân Thủy - Hiệu trưởng Trường CĐSP Yên Bái, là một cựu sinh viên của Khoa, viết một bài đăng trên kỷ yếu của Khoa.
Sinh viên Khoa Toán - Một thời để nhớ !

Sinh viên Khoa Toán - Một thời để nhớ !

Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Khoa Toán - Trường Đại học Sư phạm (Đại học Thái Nguyên). Lãnh đạo Khoa Toán trân trọng đề nghị nhà giáo Phạm Xuân Thủy - Hiệu trưởng Trường CĐSP Yên Bái, là một cựu sinh viên của Khoa, viết một bài đăng trên kỷ yếu của Khoa.

Nhà giáo Phạm Xuân Thủy - Hiệu trưởng Trường CĐSP Yên Bái

Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài viết này để các bạn sinh viên thấu hiểu về một thời sinh viên đầy ắp những kỷ niệm và cảm xúc của các thầy cô giáo dưới mái trường sư phạm:

SINH VIÊN KHOA TOÁN - MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

       Được các thầy cô và bạn bè tín nhiệm giao nhiệm vụ viết một bài về những kỷ niệm thời sinh viên nhân Kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Khoa Toán; mặc dù đã ra trường được 30 năm, nhưng trong tôi vẫn ùa về những ký ức tươi đẹp không thể nào quên. Có cảm giác như mới ngày hôm qua tôi còn là sinh viên vậy.

       Tôi tự hào là sinh viên Khoa Toán Trường ĐHSP Việt Bắc.

       Tôi nhớ ngày đầu tiên nhập trường, với bao bỡ ngỡ và lạ lẫm. Là một học sinh nghèo sống ở vùng núi cao, lần đầu tiên bước xuống thành phố, cái gì cũng lạ, cũng bỡ ngỡ. Được các thầy cô và bạn bè tận tình, ân cần, rồi cũng quen với cảnh sống xa nhà, quen với cách học của một sinh viên đại học.

       Tôi nhớ nơi chúng tôi ở là hai dãy nhà lợp mái cọ đứng song song với nhau, có biệt danh là “Đảo Quỷ” (có lẽ do sinh viên khoa toán là những người rất hiếu động chăng ?). Nhà không có khóa, giường tầng, nền đất và rất tuềnh toàng.

       Tôi nhớ cái đói cồn cào và triền miên thời sinh viên. Bữa cơm với suất ăn là một cục bánh mỳ, ăn xong mà như chưa ăn, vì tuổi mười bảy đang sức ăn sức lớn. Nhớ những đêm 8h tối vẫn chưa có cơm, vì gạo chưa chở về, sinh viên đứng chật ở nhà bếp của Trường chờ cơm. Nhớ những bữa hết mỳ được chia khẩu phần một khúc sắn luộc, đói mà không ăn được, đành bẻ  ra ném trêu trọc nhau. Nhớ những lần đi hái trộm rau khoai lang, chủ nhà bắt được thương tình dặn đừng hái đau quá sẽ không có củ. Nhớ những thứ bẩy với bài ca  “Thứ bẩy dành cho nồi niêu” (nhại lời câu hát: Thứ 7 dành cho tình yêu) với sản phẩm là những xô rau muống tự trồng, hòa chút mắm tôm vào sao mà thấy ngon miệng thế. Nhớ những lần có bạn mang đến một lọ mắm tôm to rang với riềng, mỗi người xin một ít hết cả lọ chỉ trong một bữa.

       Tôi nhớ những ngày đầu tiên lên lớp, chép giải tích cổ điển mỏi hết cả tay, về đọc 8 định nghĩa giới hạn mà chẳng hiểu gì. Đành cứ học thuộc lòng cái đã, rồi dần dần mới ngấm dần, mới thấy thực ra rất giản dị, đẹp và dễ hiểu như bản thân môn toán mà chúng tôi đã yêu và gửi gắm cuộc đời mình. Nhớ lần ôn thi tốt nghiệp, học thuộc lòng cuốn giáo khoa đại số tuyến tính và đại số cao cấp, thuộc rồi khi chuyển sang ôn môn khác giở ra lại quên sạch, sợ toát mồ hôi vì ngày thi sắp đến, may mà chỉ cần đọc lại một chút thì lại nhớ. Nhớ những chiều cùng một anh ở Bắc Cạn đi vòng quanh thành phố, vừa đi vừa truy bài, đọc vanh vách từng định lý, từng cách chứng minh, hai đứa cười vang tự cho mình là thiên tài. Nhớ những đêm ôn bài đến 2, 3 giờ sáng mà không thấy mệt, đôi lúc còn tự nhủ cố ôn nhanh cho xong để còn được đi chơi với người yêu.

       Tôi nhớ những kỷ niệm về tình yêu, thật đẹp, giản dị và trong sáng. Sinh viên yêu và được yêu là một cảm giác thật tuyệt vời. Nhớ những lần đi chơi ở khu nhà thí nghiệm Khoa Hóa, từng đôi, từng đôi sinh viên tay trong tay mà lòng cảm thấy Trường Đại học Sư phạm như cõi thiên thai. Sau này ra trường nhớ về tình yêu sinh viên vẫn thấy luyến nhớ, tôn trọng và quý mến nhau biết chừng nào.

       Tôi nhớ những lần đi đắp đập, đào mương dẫn nước Hồ Núi Cốc, nhớ những lần đi đào hào công sự ở Cao Bằng, công việc thật vất vả nhưng thật vui, vì bạn bè cả khối cùng ăn, cùng hát hò, cùng ở lán trong rừng. Hai tay chai sạn vì cầm xà beng đào công sự, làm xong phần khoán lại sang giúp các bạn nữ, các bạn lại nấu cơm cho và giúp giặt quần áo, tối đến thì tập trung hát hò, vui thật là vui.

       Tôi nhớ những đêm văn nghệ của Khoa, thường thì các tiết mục của Khoa Toán rất độc đáo và thú vị. Các bạn nữ sinh viên thật đẹp và trẻ trung, nam sinh viên thì ga lăng và đẹp trai. Họ hát, múa say sưa và tiết mục nào cũng rất ấn tượng. Những đêm văn nghệ là những món ăn tinh thần mà sinh viên chúng tôi thời đó ai cũng háo hức chờ đợi và mong muốn được thể hiện mình.

       Tôi nhớ các thầy cô, thật giỏi kiến thức và thật ân cần tận tình với sinh viên. Nhớ thầy Phạm Gia Đức Chủ nhiệm Khoa, thầy Thọ chủ nhiệm lớp, Thầy Hân dạy giải tích, thầy Thanh dạy đại số cao cấp, thầy Đông dạy Cơ lý thuyết và rất nhiều thầy cô khác. Tên của các thầy cô và môn các thầy cô dạy đến giờ tôi vẫn nhớ từng người. Được các thầy cô dạy dỗ, tôi thấy học toán thật thích thú. Với tấm bằng thủ khoa khi tốt nghiệp, tôi đã được các thầy cô trang bị cho mình một nền tảng thật vững chắc, tạo đà cho quá trình công tác sau này.

       Bây giờ đã hơn 30 năm trôi qua kể từ ngày bước chân vào trường (tôi học 12A-K4, tức khóa học 1977-1981), may mắn lại được công tác trong ngành sư phạm, tôi thấy những kiến thức học được thời sinh viên thật bổ ích cho công tác của mình. Cùng với sự tự học thêm sau này, tôi cũng coi như đã có một chút trưởng thành. Từ một thầy giáo dạy toán, rồi dần dần được trao những nhiệm vụ mới, hiện giờ là Hiệu trường Trường Cao đẳng Sư phạm Yên Bái với hơn 100 cán bộ giảng viên và gần 2000 sinh viên. Công việc khá bận rộn, nhưng mỗi khi có dịp, tôi lại về thăm mái trường xưa, nơi tôi có rất nhiều thầy cô yêu quý, có rất nhiều bạn bè đồng học. Tôi thấy Khoa Toán và Trường ĐHSP Thái Nguyên đã thay đổi rất nhiều, hiện đại hơn, khang trang hơn. Nhưng tôi vẫn nhớ những địa điểm mà dấu chân mình từng đi qua. Tôi đã đi một vòng thăm trường, vẫn nhớ được chỗ này là “Đảo Quỷ” nơi tôi từng ở 4 năm, chỗ kia là nhà bếp, chỗ kia nữa là khu thí nghiệm Khoa Hóa, nơi ghi dấu những kỷ niệm tình yêu đầu đời.

       Một vài dòng tâm sự của một cựu sinh viên, cũng là một chia sẻ với các bạn sinh viên hiện đang học tập tại Khoa. Các bạn thật hạnh phúc, vì các bạn là sinh viên Khoa Toán, Trường ĐHSP Thái Nguyên. Kính chúc sức khỏe các thầy cô giáo, các bạn sinh viên. Chúc Khoa Toán mãi là địa chỉ tin cậy của lớp lớp các thế hệ sinh viên chúng tôi.

 

Thạc sỹ Phạm Xuân Thủy

Hiệu trưởng Trường cao đẳng Sư phạm Yên Bái


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây