NGỮ CẢNH GIÀU HAY NGHÈO – YẾU TỐ QUAN TRỌNG TRONG GIAO TIẾP ĐA VĂN HÓA

Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu hóa, việc giao tiếp trong một môi trường đa văn hóa trở nên cực kỳ quan trọng để làm việc và học tập. Một trong những yếu tố quan trọng để hiểu về giao tiếp đa văn hóa là sự giàu hay nghèo của ngữ cảnh giao tiếp. Chúng ta hãy cùng Lead The Change tìm hiểu sự khác biệt đó và cách thức để giao tiếp linh hoạt trong các nền văn hóa.

Giao tiếp đa văn hóa dưới góc nhìn ngữ cảnh nghèo – giàu

Nhà nhân chủng học nổi tiếng Edward T.Hall đã phân loại giao tiếp đa văn hóa thành hai loại: “Văn hóa ngữ cảnh nghèo” (low context cultures) và “Văn hóa ngữ cảnh giàu” (high context cultures) trong cuốn sách The Silent Language của ông.

Phân loại này giúp chúng ta hiểu được tại sao người dân Nhật Bản (văn hóa ngữ cảnh giàu) ưa thích làm việc trực tiếp, đối mặt, hơn là thông qua các phương tiện công nghệ, điều này lại không phổ biến ở các nước như Mỹ, Canada, Anh và Đức (văn hóa ngữ cảnh nghèo).

Một ví dụ khác là người Việt Nam (được coi là văn hóa ngữ cảnh giàu) khi giao tiếp thường mở đầu bằng các câu dài và chi tiết, sau đó mới đề cập đến vấn đề cần truyền đạt, trong khi người Mỹ có xu hướng nói thẳng vào vấn đề và đề xuất giải pháp.

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Thép SS400 là gì? Tiêu chuẩn thép SS400

Văn hóa ngữ cảnh nghèo (low context cultures)

Đây là đặc điểm giao tiếp của các nước ở Bắc Âu và Bắc Mỹ, tập trung truyền đạt thông điệp bằng lời nói. Họ thường diễn đạt cụ thể, đặc biệt nhấn mạnh vào từ ngữ trong câu nói.

Đối với họ, mục đích chính của lời nói là để thể hiện quan điểm và ý kiến của mình, càng rõ ràng, logic và thuyết phục càng tốt. Những người này thường sử dụng phong cách giao tiếp trực tiếp và thẳng thắn.

Ví dụ, khi tham gia đàm phán, người Mỹ thường trực tiếp đề cập đến vấn đề mà không chuyển đạt nhìn nhận linh hoạt và đôi khi chỉ trích mạnh mẽ. Văn hóa ngữ cảnh nghèo thường coi trọng sự hiểu biết và hành động cụ thể, giúp cuộc đàm phán đạt hiệu quả nhất có thể. Những nền văn hóa này thích sử dụng các hợp đồng cụ thể, pháp lý để ký kết các thoả thuận.

Văn hóa ngữ cảnh giàu (high context cultures)

Ngược lại, các văn hóa ngữ cảnh giàu như Việt Nam, Nhật Bản và Trung Quốc chú trọng đến những thông điệp không thể truyền đạt bằng lời nói. Giao tiếp cũng là cách để xây dựng và duy trì mối quan hệ hòa hợp.

Chúng ta có xu hướng giao tiếp “vòng vo” và giữ thể diện, từ đó thể hiện sự tôn trọng và quan tâm lẫn nhau. Chúng ta thường chú ý để không làm người khác cảm thấy bối rối hoặc bị xúc phạm, điều này có thể được gọi là “concept of face” của người Đông Á, giữ mặt, tránh mất mặt.

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Tìm Hiểu Nhanh Tiêu Chuẩn AQL Là Gì

Điều này giải thích tại sao văn hóa Việt Nam hoặc Nhật Bản thường không thích nói từ “không” khi muốn từ chối. Chúng ta thích tránh trả lời trực tiếp và thích cách trả lời lằng nhằng. Trong các nước Đông Á, việc thể hiện sự mất kiên nhẫn, chán nản, khó chịu hoặc bực tức một cách rõ ràng thường được coi là thiếu lịch sự hoặc thậm chí vô lễ.

Để nói một cách đơn giản, các nước Châu Á thường sử dụng phương pháp nói giảm và tránh, cũng như chú trọng đến ngữ cảnh và ngôn ngữ cơ thể.

Ví dụ: Nếu bạn tham dự một bữa ăn trưa kinh doanh ở Tokyo, chủ nhà sẽ ngồi một mình ở vị trí xa nhất từ lối vào của căn phòng để thể hiện sự tôn trọng.

Văn hóa giao tiếp ngữ cảnh giàu và nghèo ở các quốc gia?

Văn hóa giao tiếp ngữ cảnh giàu – nghèo ở các quốc gia

Các quốc gia có văn hóa ngữ cảnh nghèo phổ biến là khu vực Bắc Âu và Bắc Mỹ như Canada, Đan Mạch, Hà Lan, Anh, Phần Lan, Đức, New Zealand, Bắc Ireland,..

Các quốc gia có văn hóa ngữ cảnh giàu đến từ khu vực Châu Á như Nhật Bản, Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan, Hàn Quốc, Libya, Nepal, Ba Tư, Ukraina, Ấn Độ, Mexico, Hy Lạp,..

Về tổng thể, các nền văn hóa Châu Á có xu hướng là văn hóa ngữ cảnh giàu, trong khi các nền văn hóa phương Tây là văn hóa ngữ cảnh nghèo. Tuy nhiên, một nền văn hóa có thể có nhiều ngữ cảnh giàu hơn một nền văn hóa khác, nhưng lại nghèo ngữ cảnh hơn so với một nền văn hóa khác. Ví dụ, văn hóa Ukraina có ngữ cảnh giàu hơn văn hóa Canada nhưng lại nghèo ngữ cảnh hơn văn hóa Nhật Bản.

Có Thể Bạn Quan Tâm :   EverWing là gì? Tại sao nó lại gây sốt Facebook đến thế?

Sự thích ứng khi làm việc đa văn hóa

Để đạt được thành công khi làm việc ở Châu Á, các nhà lãnh đạo từ Bắc Âu hoặc Bắc Mỹ cần nắm bắt được các dấu hiệu phi ngôn ngữ và ngôn ngữ cơ thể. Bởi vì các cuộc đàm phán ở đây thường diễn ra chậm chạp và mang tính nghi thức, sự tin tưởng là nền tảng của mọi thỏa thuận.

Một thách thức lớn đối với các công ty Mỹ khi vào Việt Nam là những nhà lãnh đạo doanh nghiệp Hoa Kỳ thường không chú trọng đến việc xây dựng và duy trì mối quan hệ cá nhân trong kinh doanh với các đối tác. Thay vào đó, họ tập trung vào những điều đã được thỏa thuận và các hợp đồng.

Bên cạnh đó, chúng ta nên theo dõi sự khác biệt giữa các văn hóa ngữ cảnh giàu và nghèo. Bởi vì sẽ có những quốc gia có sự kết hợp của cả hai ngữ cảnh giao tiếp như Ý hoặc Bồ Đào Nha. Việc tìm hiểu, quan sát và hiểu biết về văn hóa của các vùng miền sẽ giúp chúng ta tự tin hơn khi giao tiếp trong môi trường đa văn hóa và hội nhập, trở thành công dân toàn cầu.

Back to top button