Định Nghĩa: Giao Tế Là Gì – Mindovermetal Việt Nam

Giao tiếp là một kỹ năng cần thiết đối với tất cả mọi người trong xã hội. Xung quanh chúng ta, có những người được cho là “khéo giao tiếp.” Đó có thể là cô Loan lúc nào cũng nhẹ nhàng, hoặc anh Tuấn luôn bình tĩnh dù phải nghe những lời chỉ trích, hoặc ông giám đốc Toàn biết cách sửa lỗi nhân viên bằng lời tử tế. Có những người khác lại được coi là “vụng về”. Chẳng hạn như cậu Khánh luôn cho rằng ý kiến của mình là chính xác nhất, hoặc bé Thủy không bao giờ chấp nhận làm sai. Có những người mà chúng ta cho là “vô duyên.” Họ nói chuyện thiếu linh hoạt, nhảy sang chủ đề khác mà không rõ ràng. Họ cũng có thể nói đi nói lại về một chủ đề và lặp lại những chi tiết đã nói, dù những người xung quanh đã chuyển sang chủ đề khác. Họ cũng có thể đứng quá gần người đối diện, làm cho mọi người cảm thấy không thoải mái vì không gian cá nhân bị xâm phạm. Phần lớn chúng ta có khả năng giao tiếp ở mức độ trung bình.

Giao tiếp là một kỹ năng phức tạp, đòi hỏi một cá nhân có kiến thức căn bản về nhiều kỹ năng khác nhau. Đầu tiên, khả năng sử dụng ngôn ngữ để truyền tải ý kiến. Ngôn ngữ có thể là lời nói, dấu tay, chữ viết, hình ảnh, v.v… Dù ở bất kỳ hình thức nào, ngôn ngữ mà một cá nhân sử dụng phải giúp người nghe hiểu được. Quá trình giao tiếp gặp trục trặc nếu người nghe không hiểu cách diễn đạt của người nói. Chẳng hạn, bé Mai nói lắispên mẹ không hiểu bé muốn ăn gì, bé Khôi gestọng tay nhưng bạn không hiểu ngôn ngữ của gestọng tay nên nhìn thẳng, bà Trúc nói nhanh và nhiều làm con bà không nhớ được những gì bà nói…

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Địa chỉ IP tĩnh là gì? Nó có những ưu và nhược điểm nào?

Sử dụng từ ngữ là yếu tố quan trọng trong giao tiếp. Giao tiếp đòi hỏi một cá nhân phải hiểu được từ ngữ hoặc câu hỏi của người đối diện để có thể duy trì cuộc trò chuyện. Bé Hiền phải hiểu câu hỏi “Con muốn mặc váy hay quần jeans?” của mẹ để có thể cùng mẹ chọn quần áo bé thích. Bé Khôi, khi được hỏi cùng câu hỏi, lẽ ra phải cười vì biết mẹ đang trêu bé. Bé Khôi hoàn toàn có thể trả lời: “Con là con trai mà!” Khả năng tiếp thu từ ngữ ở mức cao hơn còn bao gồm các từ ngữ hài hước, mang nhiều ý nghĩa phụ… Anh Đức nghe mẹ khen: “Gìơm, con trai mẹ bây giờ nấu cơm giặt giũ giỏi thế nhỉ!” Có thể anh làm mẹ khó chịu khi thấy con trai cưng phải vào bếp làm việc. Dùng các từ ngữ, giọng điệu để đoán được ý nghĩa và cảm xúc của người nói là kiến thức và kỹ năng quan trọng. Anh Đức hoàn toàn có thể biết mẹ đang khen anh và cảm thấy vui vẻ, hoặc đang không vui khiếp dụng từ giọng điệu của mẹ. Trẻ con biết nghe giọng điệu của cha mẹ, giáo viên để đoán xem họ đang ngoan ngoãn hay đang bị trách móc. Một em bé tự kỷ hoàn toàn có thể khóc hay tỏ ra sợ khi nghe giọng nói lý do của giáo viên hoặc bố mẹ. Học sinh cấp ba có thể “rùng mình” khi nghe các từ “anh, chị, cô, cậu” trong câu “Bây giờ anh 17 tuổi, anh còn nghe lời chúng tôi không?” hoặc “Cô bao nhiêu tuổi mà cô dạy khôn cha mẹ?” Tuy nhiên, các từ “anh, chị” cũng có thể được sử dụng với giọng điệu ôn hoà, khiến em cảm thấy được tôn trọng: “Nay anh đã lớn, ba mẹ mong anh sẽ giúp ba mẹ dạy những em học tại nhà.”

Có Thể Bạn Quan Tâm :   SA là gì? CH là gì? Nghĩa của kí hiệu SA và CH trên đồng hồ

Giao tiếp qua ánh mắt cũng là một phần quan trọng trong giao tiếp. Chúng ta thường không cần được dạy nhìn vào mắt người đối diện vì điều này có vẻ như là một kỹ năng chúng ta đã có từ khi sinh ra. Đứa bé được mẹ ôm trong tay, ở vài tháng tuổi, đang bú mẹ mà mắt cứ nhìn chăm chăm vào mặt mẹ. Rồi khi biết bò, biết đi, đứa bé luôn nhìn vào mắt cha mẹ khi đòi được ôm, khi quấy khóc, lúc quyến rũ, lúc xin đồ chơi này, thức ăn kia. Đúng là không ai dạy điều này cho đứa bé sơ sinh phải nhìn vào mắt người đối diện, và có vẻ như đó là điều tự nhiên đã có sẵn cho mỗi cơ thể con người. Các chuyên viên tin rằng trẻ nhỏ nhìn vào mắt người lớn đầu tiên để thể hiện nhu cầu, yêu cầu. Sau đó, chúng quan sát những người xung quanh tiếp xúc với chúng, và nhận thức rằng việc nhìn vào mắt là một quy tắc của giao tiếp: phải nhìn vào mắt để thể hiện sự lắng nghe, chú ý và quan tâm đến nhau; và không nhìn vào mắt có thể là biểu hiện của sự thờ ơ, tức giận… Năng lực ghi nhớ thông tin nghe được là vô cùng quan trọng trong giao tiếp. Rất nhiều khi, trong tiếp xúc, chúng ta nhận được rất nhiều thông tin cùng một lúc. Người hỏi có thể hỏi một câu hỏi sau khi đưa ra nhiều thông tin: “Vào thứ Năm tuần tới, khoảng 8 hoặc 9 giờ sáng, con có thể đón cô Út rồi đưa mẹ và cô Út lên nhà bà Hai không?” Người nghe phải nhớ được thông tin này để có thể tổng hợp, nghiên cứu và phân tích chúng trước khi trả lời. Người nói thường bắt đầu suy nghĩ của mình bằng câu đầu tiên, và có thể kết thúc câu ở câu thứ năm, thứ sáu. Người nghe phải nhớ và tổ chức thông tin của người nói để trả lời một cách thích hợp. Trong một cuộc thảo luận hoặc tranh luận, chúng ta có thể gặp khó khăn vì thông tin và dữ kiện quá tải, vượt quá khả năng ghi nhớ. Lúc đó, chúng ta cần dùng viết nhanh, hình vẽ hoặc nắm bắt thông tin. Đến với phần trẻ nhỏ ở trong phổ tự kỷ, từ dạng nặng đến dạng nhẹ (Asperger), giao tiếp là một kỹ năng thiếu. Điều này không khó hiểu nếu bạn biết rằng kỹ năng giao tiếp là sự kết hợp của nhiều kỹ năng và kiến thức, từ việc phát âm đúng một từ đến việc hiể

Có Thể Bạn Quan Tâm :   Điểm G của nam giới nằm ở đâu?
Back to top button